[Tiểu thuyết] Án Sát Tầm Hồ – Kỳ 11: Ốc móng tay

[Tiểu thuyết] Án Sát Tầm Hồ – Kỳ 11: Ốc móng tay

Đương lúc đói kém, trong ngôi làng nọ đột ngột xuất hiện hằng hà sa số con ốc móng tay, trở thành nguồn lương thực chính cho dân làng. Không ai hay biết, đó là lúc tai họa quái ác ập xuống ngôi làng ấy.

Cửu đưa mắt nhìn lên. Phía trước nơi lệnh bài rớt ra là một người phụ nữ tầm ba bốn ba lăm tuổi. Tóc búi cao, khuôn mặt đầy đặn, nhan sắc rạng ngời, thoạt trông trẻ như thiếu nữ mười tám đôi mươi, phải nhìn kỹ lắm mới thấy được số tuổi hiện qua khóe mắt và da cổ. Thấy Cửu nhìn về phía mình, cô ta quay lưng bỏ đi. Linh cảm mách bảo Cửu rằng vụ việc ở nơi này ắt hẳn có liên quan đến người đàn bà nọ. 

Trước mắt, thông tin Cửu có được chỉ là ở làng đang có những vụ chết người hàng loạt không rõ nguyên nhân, ngoài ra chẳng còn tin tức gì khác. Muốn điều tra thì bước đầu tiên phải biết là điều tra về chuyện gì cái đã. Sẵn bụng đang đói, Cửu đến quán ăn gần đó, vừa no lòng mà biết đâu lại lần ra tung tích.

Cửu bước vào một quán mì. Chủ quán là một người phụ nữ phốp pháp, hơn bốn chục tuổi, hai mắt híp lại. Loại người này tạo cho ta cảm giác rằng nếu muốn tìm thông tin, thị ta là lựa chọn chính xác. Tuy nhiên, vì mới đến nên sợ thị chưa quen mặt, Cửu chỉ kêu tô mì, chưa hỏi han gì cả. Y còn đang suy nghĩ sẽ dùng Quyết nào của Án Sát đặng moi thông tin thì bỗng thấy một đoàn phu khuân vác, vốn làm việc tại bến tàu, nay mấy tay chủ tàu đều lăn ra chết nên thất nghiệp, họ kéo vào đây nhậu giải khuây. Cửu lắng nghe cả buổi, hầu như đã tóm tắt được tình hình, chỉ cần chờ kiểm chứng.

Chuyện là sáu tháng trước nơi này có một Cai tổng mới, tên gọi Mã Hoạch, tính tình phóng khoáng nhưng hành xử lại cảm tính, dân làng không biết nên mừng hay lo với ông quan trên như vậy. Mã Hoạch có một viên thư ký tên Trịnh Đán, tuổi trẻ tài cao, lại hào hoa phong nhã, phụ nữ trong vùng ai nhìn cũng thích. Người này cũng chính là người đàn ông mà Cửu đã va phải lúc nãy. Thiên hạ đồn rằng y đang qua lại với Đoàn thị, một góa phụ xinh đẹp, cũng là người đàn bà đứng gần kim lệnh khiến Cửu để ý. 

Đoàn thị năm nay ngoài ba chục tuổi, xinh đẹp nhưng số lại sát phu, chỉ mới bảy năm mà đã có bốn đời chồng. Bốn ông đều lăn ra chết sau khi cưới về không quá ba tháng, từ đó dân làng chẳng ai dám qua lại với thị nữa, kể cả người làng khác. Do bị xa lánh, chẳng thể kiếm việc làm sống qua ngày được, Đoàn thị đành nhận việc coi sóc miếu thờ đầu làng.

Nói về cái miếu này thì cũng vô cùng ly kỳ ma quái. Làng này được lập ra từ bốn chục năm trước, lúc đó hãy còn toàn là lau sậy, sơn lam chướng khí nhiều vô kể. Nửa đêm không ai dám bước chân ra khỏi cửa. Cô hồn ma đói nhan nhản. Sáng nào cũng thấy dấu chân đi khắp xung quanh nhà, vết chân còn dính rất nhiều dòi bọ. Năm đó hạn hán kéo dài, dân làng lâm vào cảnh đói kém cùng cực, cứ tưởng đã tuyệt vọng thì bỗng nước sông dâng lên, tuy không đủ để chảy vô tới ruộng đồng nhưng ít nhiều đem lại tôm cá.

Có sự lạ là ban đầu còn có nhiều cá, vài ngày sau thì không còn con nào cả, nhưng bù lại có một loại ốc, thoạt nhìn y chang ốc móng tay, nhưng vùng này làm sao lại có ốc móng tay cho được? Dân làng ban đầu cũng bán tín bán nghi, mở ra coi thì thấy thịt ốc cũng giống như ốc móng tay bình thường nên đem về ăn thử. Nồi ốc luộc xong bốc mùi thơm ngào ngạt. Trong cảnh tranh tối tranh sáng, mọi người ăn vô thì chợt thấy lợm miệng, ói ra thấy thịt ốc giống y ngón tay bị cắt lìa. Ai nấy đều kinh hãi, đổ hết nồi ốc đi.

Mấy tháng sau, thời cuộc binh loạn, khắp nơi thổ phỉ nổi lên, miếng ăn kiếm được vô cùng khó, nhất thời dân làng không biết chạy đi đâu. Tứ bề nạn đói hoành hành nên đành chôn chân một chỗ, thứ gì ăn được trong làng đều đem ra ăn sạch. Đến một thời điểm khi cả con chuột cũng không còn, dân làng nhìn xuống mé sông, thấy bãi sông dần khô cạn, ngàn vạn con ốc móng tay lạ lùng đó nằm xếp lớp, trông vô cùng hấp dẫn, nhưng chưa ai dám ăn.

Hôm sau, một số thanh niên gan dạ trong làng đương lúc bị cơn đói làm cho mờ mắt bèn đánh liều bắt ốc lên ăn. Nằm vật vờ giữa lằn ranh sống chết, chẳng ai còn biết gớm ghê về hình dạng cái thứ đang nhai trong miệng nữa, tất cả cũng chỉ cầu con đường sống mà thôi. Những người còn lại trong làng thấy mấy thanh niên kia ăn xong cũng chẳng bị gì ghê gớm, trái lại còn khỏe mạnh cường tráng lên hẳn, thế là tranh nhau xúc ốc về ăn đến no căng bụng thì thôi.

Vậy là làng thoát cơn đói.

Tạm thời lúa ngô không thể trồng được, khoai sắn gieo lên thì không đủ nước tưới, dân làng thoạt đầu còn khó nghĩ, nhưng hễ cứ nhìn lại bãi sông còn đen kịt những con ốc béo múp thì cũng chẳng quan tâm đến chuyện phải lo trồng cấy thứ gì nữa. Đói thì cứ xúc ốc mà ăn, ốc lại như vô tận, hôm nay xúc gần cạn thì ngày mai từ dưới đáy sông lại bò lên rất nhiều. Ăn nhiều đâm ra thành nghiện, một thời gian sau, kho thóc được mở ra cấp phát cho nhưng dân làng vẫn không quên được mùi vị hấp dẫn của thịt ốc, thế là chẳng ai ăn gạo nữa. 

Một hôm, có ông lão dáng vẻ đạo mạo bất phàm từ xa đi lững thững tới. Đầu đội nón lá rách bươm, tay chống gậy trúc, quần áo toàn màu trắng nhìn rất sạch sẽ, ông lão đứng nhìn bãi sông rồi thở dài, nói: “Đại họa sắp ập xuống làng này rồi”, đoạn quay lưng bước đi. Người ta thấy lão đến chỗ gốc tre già đầu làng nằm ngủ, nắng mưa sấm chớp lão vẫn lấy nón che mặt ngáy khò khò, ai kêu cũng không dậy.

Quả đúng như ông lão nói, chỉ ba ngày sau, dân làng bắt đầu gặp chuyện lạ. Mọi người bị nổi những mẩn đỏ trên lưng, sau đó chuyển sang thẹo đen mưng mủ như đậu mùa, chuyển bệnh hai hôm, từ những vết mủ đó mọc ra một lớp vỏ y hệt như vỏ ốc. Hễ ai cố tình rứt ra thì da thịt ứa máu tanh hôi, đau đớn vô cùng, bên trong là một cái móng tay người tím tái y hệt ngón tay người chết. Chứng kiến từ da thịt mình mọc ra tua tủa những cái vỏ ốc móng tay xếp chồng lên nhau. Ban đầu từ lưng, sau đó lan ra toàn thân, ai ai trông cũng quái dị gớm ghiếc, ngứa ngáy không chịu nổi bèn giật mạnh ra thì da thịt lở loét, ngón tay người chết với móng đen sì mọc ra lởm chỏm. Bệnh nhân toàn thân đau nhức không thể nằm ngồi được. Không quá bốn ngày thì xuất máu đen mà chết. Thi thể thối rữa nhanh, thoáng chốc chỉ còn là một đống thịt bầy nhầy.

Dân làng đến bấy giờ mới vỡ lẽ là độc tố trong thịt ốc dần phát tác, lần lượt từng người từng người chết mà không hiểu được loài ốc nhiễm độc này từ đâu tới gieo họa xuống làng. Bỗng nhiên trong cảnh tai ương lại xảy ra sự lạ, trời đang nắng đẹp bỗng kéo mây đen mù mịt, sấm đánh liên hồi, nước sông như bị thủy quái từ đâu hút sạch đi cả, để lộ một cảnh tượng kinh hãi dưới lòng sông mà từ trước tới nay không ai dám tưởng tượng. Mấy chục dặm lòng sông phủ kín thây người, có cái trương sình lên, có cái đã bị gặm nham nhở thịt da. Cái nào cái này đều xanh lét một màu, rêu bám hàu đeo trông kinh dị vô cùng.

Nhìn y phục có thể đoán được khi xưa nơi đây từng có trận chiến kinh hoàng, xác tử sĩ hai bên đều đem quăng hết xuống sông cho tiện. Ai ngờ gặp vùng thổ nhưỡng âm lưu, oán khí nặng nề không tiêu tán được, thi thể không phân hủy nên thành trạng thái “cương thi”. Âm khí bất tán bèn hóa vào những con ốc, hình thù giống như ốc móng tay. Khỏi phải nói cũng đủ biết những con ốc đó mang độc tính âm khí cao như thế nào. Có điều dân làng không thể tưởng tượng được đằng sau con ốc kỳ lạ ngậm ngón tay ấy lại là cả chục ngàn cái xác như thế này. Trong cơn hoảng loạn, có người sực nhớ tới ông lão nọ, bèn chạy ra lay ông ta dậy. Ngộ là lúc trước dù có làm cách nào ông ta cũng không tỉnh, thì nay chỉ vừa lay vài cái thì đã ngồi bật dậy nói: 

• Chịu tới gặp ta rồi à!

Lão ta sai người trong làng dựng một cái chòi chỗ bụi tre, những ai đang đổ bệnh cứ ra gặp lão. Cách chữa trị lại đơn giản vô cùng. Bên cạnh lão ta có một thau nước màu đỏ, bốc khói nghi ngút, lão dùng tay nhúng vô rồi gỡ sạch các vỏ ốc mọc trên da thịt. Nếu là ngón tay thì lão dùng một cây dao nhúng vào thau nước, nung đỏ lên rồi xẻo ngón tay ra. Suốt quá trình chữa, người bệnh không hề thấy đau đớn gì cả.

Quả nhiên, tất cả dân làng đều khỏi, vừa lúc chữa xong cho mọi người thì lão cũng biến mất chẳng để lại dấu vết. Dân làng thấy vậy bèn kháo nhau lập một cái miễu để thờ cúng vì cho đó là tiên thánh giáng phàm, gọi là Miễu Bạch Lão.

Trong những câu chuyện thế này, sự việc cỡ nào cũng đã được đồn thổi lên mấy lần. Có một chuyện nói là, khi ông lão bỏ đi, một số người tò mò đi ngang căn chòi ban đêm thì nghe tiếng như có con gì đó đang gặm xương. Sáng hôm sau đến chòi lá xem thì thấy toàn là xương ngón tay, cái nào cũng đen xì, bèn cho là chúng đến từ những ngón tay được gỡ ra từ người bệnh. Trong làng chẳng có chó mèo hoang, ai lại làm chuyện kinh tởm đến thế này. Một số người tọc mạch thì đoán chừng ông lão kỳ lạ đó có khi lại là yêu quái, đêm đến hiện nguyên hình ăn mấy cái ngón tay để tu luyện. Quả thật những thể loại chuyện truyền miệng thế này không biết đường nào mà lần.

Miếu thờ Bạch Lão ban đầu hương khói rất vượng. Về sau, khi Pháp đặt lại hệ thống hành chính, quan lại cũng phần nhiều là người Pháp, vì lo sợ người dân lấy cớ mê tín để tiến hành bàn thảo lật đổ chính quyền, họ bèn đề ra những yêu cầu khắt khe như không cho nhiều người vào viếng, không được ở lâu, không lại ban đêm sau giờ Dậu. Thành thử dần dần ít người lui tới, đâm ra cái miễu trông tiêu điều hoang lạnh vô cùng. Làng năm nào cũng gom chút tiền tu sửa và mướn người trông coi, sợ là nếu đập bỏ sẽ mạo phạm thánh thần. Đoàn thị nhờ vậy mà có được chỗ dung thân, hàng ngày làm công việc quét dọn với thắp đèn cho miễu, tuy không được bao nhiêu tiền nhưng chí ít cũng có chỗ ăn ở.

Nhiều người quả quyết đêm đếm cứ độ giờ Tý là thấy bóng người y hệt như Trịnh Đán, nó lén lén lút lút đi vòng cửa sau, gõ cửa ba cái tức thì Đoàn thị ra đón vào. Chuyện này có lẽ cả xóm đều biết nhưng ngại tay Trịnh Đán này mưu mô toan tính nhiều, lại là chân thân cận của Cai tổng, hớ ra là bị hắn cài tội tống giam vào ngục hết, cho nên ai cũng biết, nhưng ai cũng im.

Lại nói về những vụ kỳ án ở làng này, mọi chuyện bắt đầu từ khoảng hơn một tháng trước. Chẳng là có một vụ kiện tranh giành đất giữa hai nhà kế bên nhau. Một trong số họ định đút lót cho Cai tổng họ Mã, nhưng tính ông này dù hay phán quyết cảm tính nhưng ít ra cũng không phải loại tham quan nhận hối lộ, họ thấy không ổn liền quay qua đút cho Trịnh Đán, Đán tiếp lời, xử nhà đó thắng kiện. Bỗng mấy bữa sau nhà đó chết ba mạng, đều bị ói ra huyết đen, trúng kịch độc mà tử vong.

Dân làng lấy làm lạ nhưng chẳng ai có được manh mối gì, trong khi còn đang hoang mang thì lại có thêm một nhà khác chết một lúc bốn mạng, cũng là do thổ huyết đen, tức là loại độc y hệt lần trước. Liền tiếp theo đó là một loạt vụ án, lần nào cũng là đang đêm trúng độc, máu đen cứ từ thất khiếu tuôn ra không ngừng, mặt mũi tím tái xanh xao, chưa đầy nén nhang thì gục ra chết, khuôn mặt biến dạng đến kinh dị.

Ban đầu dân làng chỉ biết hoảng loạn, chẳng hiểu có chuyện gì, cứ tưởng quỷ thần khi xưa quay lại báo oán. Đương lúc này may sao có người sực nhớ lại, tất cả những người chết này đều là những người liên quan đến những vụ kiện tụng gần đây, gia đình cả thảy bọn họ luôn mang tai tiếng, cậy quyền thế hoặc hống hách, ức hiếp dân nghèo. Nghĩ tới đó thì mọi người lại quay ra không còn sợ hãi nữa, ai cũng cho rằng đúng là phép màu đã ứng nghiệm, thần linh đã đáp lời, có thể do cái miếu đầu làng chăng?

Chia sẻ câu chuyện này

Tác giả Lâm Gia – Thái Bảo
Minh họa Bảo Huyên
Thiết kế và dàn trang TRẦN VĂN HẬU

Share