[Tiểu thuyết] Cửu Long Quái Sự Ký – Kỳ 108: Tiến Vào Lõi Rừng

[Tiểu thuyết] Cửu Long Quái Sự Ký – Kỳ 108: Tiến Vào Lõi Rừng

Kỳ trướcMột con heo rừng khổng lồ thình lình xuất hiện, húc nứt cả Không Quy Giáp của Hai Tình. 

Cảnh tượng trông như được lấy ra từ một thiên sử thi hoành tráng nào đó vậy, Hai Tình vẫn bắt chéo tay, cơ thể run lên từng hồi sau cú chấn động. Đột nhiên, ông vụt tay xuống, hét lên một tiếng mà tôi không thể nào hình dung con người bình thường ở cái lứa tuổi này có thể làm được. Tiếng hét đầy nộ khí, dũng mãnh và không kém phần sát ý. Không Quy Giáp lần nữa lại sấn đến con quái thú rừng xanh kia. Lần này, nó đã mất đi ưu thế về sự bất ngờ, nên đành chịu lép vế trước áp chế của Không Quy Giáp.

Hai Tình có vẻ cảm nhận được bọn tôi vẫn đang nấn ná chưa chạy đi được, ông vừa vận khí tiếp tục duy trì bức tường vô hình kiên cố kia, đồng thời hét thêm một tiếng nữa, lần này là dành cho bọn tôi: 

– Còn không mau chạy đi, muốn chết hay gì, bọn điên!

Tú Linh thấy tôi và anh Hùng còn chần chừ đứng nhìn thì giục: 

Nhanh lên hai ông thần, tưởng là ra đó cản được Quang Lửa hay sao?

Tôi vừa quay đầu, đang định nhấc cái chân nặng nề đi thì bỗng từ trên cây phóng xuống rất nhiều bóng đen to lớn – là lũ vượn, chúng đã quay lại. Con đầu đàn vỗ ngực, mắt nó nhìn Hai Tình mà như ứa lệ, đoạn quay sang nhìn bọn tôi, lấy tay chỉ chỉ vào lưng như muốn nói: “Lên đi mấy đứa!”. Chúng tôi nhìn nhau, hiểu được rằng có vẻ lúc mất tích, Hai Tình đã dặn dò bọn vượn này không ít. Chắc chắn ông đoán được việc bản thân mình sẽ là rào cản chân Quang Lửa, lũ vượn sẽ dẫn bọn tôi tiếp tục tiến bước vào Lõi Rừng. Tôi thoáng thấy anh Hùng nghiến chặt răng, cảm giác bất lực vô cùng, lòng đầy đau thương buồn bã. Anh quay sang nói với mọi người bằng chất giọng thều thào: 

– Đi thôi!

Chúng tôi thấy vậy nên chẳng dám nói thêm gì, nhanh chóng leo lên lưng của những con vượn. Lần này chỉ có bốn con to khỏe nhất đến mà thôi. Con vượn đầu đàn cũng biết lo cho an nguy của bầy, nên có lẽ đã cho những con còn lại trốn hết cả rồi. Đằng kia vẫn vang dậy những tiếng ầm ầm như trời sập. Có vẻ Quang Lửa cùng con heo rừng khổng lồ liên thủ tấn công, Hai Tình chỉ còn cách tập trung khí lực, thu nhỏ Không Quy Giáp đến mức cứng chắc nhất. 

Lũ vượn lúc này dùng hết tất cả sinh lực, đu vươn, phóng những cú thật dài, loáng cái bọn tôi chỉ nghe âm thanh cuộc hỗn chiến còn lại rất nhỏ. Cây rừng che lấp, chẳng còn thấy được gì khác. Di chuyển liên tục như thế chừng hơn mười phút. Lúc này cây mọc dày đặc, thân tuy có nhỏ hơn một chút nhưng vẫn có thể được gọi bằng từ “khổng lồ”. Tán tràm không mọc cao, mà lan ra, kết lại như một tấm bạt, che chắn thứ gì đó bên dưới khỏi con mắt của thế giới bên ngoài, kể cả mặt trời. Bọn vượn tụt xuống, để bọn tôi ở một khu đất trống khá khô ráo, xung quanh là những cây tràm thẳng như cột. Bọn chúng kêu lên khẹc khẹc vài cái như nói lời chia tay, rồi đấm ngực thùm thụp, sau đó mới leo lên cây biến mất dạng.

Bọn tôi đảo mắt nhìn một lượt, đã đến được nơi Lõi Rừng cuối cùng.

Không gian ở đây được chiếu sáng bằng màu vàng trắng yếu ớt, xuyên qua các kẽ của tán cây đan xen chằng chịt phía trên đầu bọn tôi, khá cao. Dĩ nhiên với điều kiện như vậy, tầm nhìn chúng tôi bị hạn chế hết sức. Mãi đến hơn mười phút sau, khi đã quen dần với không gian, chúng tôi phát hiện ra mặt đất dưới chân mình là những rễ cây khổng lồ lan ra khắp nơi, từng cụm một hình tròn. Nơi tâm của nó không có thân cây nào cả mà chỉ lõm nửa hình cầu rất đều. Từ tâm, rễ cây lan xa nhất gần chục mét. Ngoài ra, một thứ sừng sững phía trước, trông như một tòa thành nguy nga tráng lệ, chạy dài tít tắp sang hai bên. Chính giữa là ba cánh cổng lớn, cái giữa cao chừng bảy mét, hai cái hai bên tầm năm mét. Xa quá không thấy rõ họa tiết điêu khắc bên trên, tôi phải dùng đến mắt của Thiên Hổ thì mới phát hiện những họa tiết hoa lá, rắn thần nhiều đầu, tượng thần nhiều tay, trông có vẻ như là Shiva và Vishnu. Ngoài ra còn những hình điêu khắc khá nhỏ khác, dày đặc nhưng chắc chắn không hề đơn giản. 

Không ai bảo ai, ở dưới đất rừng U Minh cứ ngỡ toàn than bùn này, một công trình kiến trúc đồ sộ như vầy làm chúng tôi thất thần, vẻ kinh ngạc không che giấu được. Tôi nhớ lại Ca Lâu Thành, kiến trúc này nhìn thoạt ngang thì giống, nhưng chi tiết thì khác. Ca Lâu thành được xây bằng đá vôi thuộc vùng Kiên Lương, thành này khi đến gần thì thấy được xây bằng sa thạch, hay còn gọi là cát kết. Sinh thắc mắc về kết cấu, hỏi ra thì vì loại này thành phần chủ yếu từ thạch anh, và tràng thạch gắn kết bằng silic. Đá này xuất hiện ở những nơi từng có phun trào núi lửa, mà vùng Cửu Long này làm gì có núi lửa mà phun trào? 

Tú Linh nói: 

– Cũng chưa biết được. Ví dụ như ở Kiên Lương, địa hình chia ra đến mấy lớp hang. Tự nhiên đôi khi có những thứ không lường trước được. Nếu chế thấy trong này có cái núi lửa, chế cũng không bất ngờ mấy.

Anh Hùng sờ vào khối đá tạc hình lính hầu phía trước rồi nói: 

Có thể người ta vận chuyển đá từ nơi khác về đây để xây dựng. Vì đá này ngậm nước tốt, lại tương đối mềm chắc, dễ gia công.

Vậy là suy đoán của Hai Tình về một bộ tộc hoặc một nền văn minh đã từng tồn tại trong U Minh Hạ đã được chứng thực. Căn cứ theo thành quách cung điện còn sờ sờ trước mặt bọn tôi, những người này tuyệt nhiên không phải là những người mông muội, ăn lông ở lỗ mà họ đã đạt đến trình độ kỹ thuật đáng nể. 

Tú Linh lúc này quay sang Sinh, bảo rằng để cô chữa cánh tay cho nó. Bỗng nhiên từ thẳm sâu trong bóng đen của rừng rậm vang lên những âm thanh quỷ dị, lúc nghe như khóc, khi nghe như cười. Những khuôn mặt không có mắt thoắt ẩn thoắt hiện dưới những gốc cây, dự đoán một điềm chẳng lành. Sinh thấy tình hình này nếu dừng tại đây trị thương đã chưa chắc an toàn tuyệt đối vì nếu miễu ập đến nhiều là hỏng. Trong đoàn ai cũng đang mang thương tích, tốt nhất lúc này cứ di chuyển liên tục, thà là bốn người hợp lực đập miễu còn hơn hai người. Nó đã nói thế, anh Hùng và Tú Linh chen vào không được, thế là cả bọn đi tiếp.

Cách cổng chính một đoạn xa, con đường dưới chân chúng tôi đã được lát đá thềm. Hai bên có những tượng lính, voi phục, giáo mác theo thời gian đã mòn đi cả, nhưng thần thái trên tượng không hề suy giảm. Tú Linh nhìn những bức tượng thấy trang phục có phần khác lạ. Văn hóa miền Tây thuở xưa chịu ảnh hưởng Chăm – Khmer với mũ cao, áo chẽn và xà rông, nhưng trên tượng này lại là khôi giáp, chân đi giày, quấn xà cạp. Cô cho rằng nhìn khá giống những vương triều cổ của Ấn Độ. 

Anh Hùng bảo, tàn tích này ắt hẳn có liên quan ít nhiều đến Ca Lâu Thành. Anh kể rằng, vào thời Alexander Đại đế, trong quá trình Đông chinh, đã đánh đến Ấn Độ. Trước sự xâm nhập của vương triều mới, cũng là một nền văn minh rực rỡ, người Ấn khi đó là nơi giao thoa văn hóa hết sức mạnh mẽ. Đồng thời, sự cạnh tranh bá quyền là không tránh khỏi. Phía Tây Ấn Độ là các cường quốc như Syria, Ba Tư, họ liên tục xua quân đánh cũng như can thiệp sâu rộng vào nội chính Ấn Độ. Các vương triều trong giai đoạn khủng hoảng dĩ nhiên không thể chạy về phía Tây được, họ chỉ còn cách men theo biển, đến vùng đất mới.

Tại sao họ lại men theo biển? Vì phía Đông trên đất liền lúc này, ngoài bị dãy Hy Mã Lạp Sơn cách trở còn là các thế lực Hung Nô, các vương quốc trong ba mươi sáu nước Tây Vực, vốn dĩ chẳng còn đất đai để mà lấn chiếm được nữa. Ca Lâu Kiên Đà, Quốc vương đầu tiên của Ca Lâu Thành cũng là người của Đế chế Quý Sương, chọn cách lẩn trốn này mà gây dựng nên vương quốc mới. Anh Hùng cho rằng, tuy nơi này có vẻ như cùng gốc gác với những người tạo nên Ca Lâu Thành, nhưng nói là thành tiền tiêu hoặc một đô thị khác của Ca Lâu Thành thì sai hoàn toàn. Có thể nhóm người này và nhóm người tạo nên Ca Lâu Thành cùng đến vùng Cửu Long trong khoảng thời gian không chênh lệch nhau là bao.

Chúng tôi thắp thêm đuốc để sẵn sàng bước vào kiến trúc mười phần là điện thờ cổ mộ này. Cũng phải nhắc lại một chút về nguyên tắc của săn lan đập miễu. Tại sao đi vào chỗ vắng vẻ thường chỉ đốt đuốc chứ không mở đèn pin, mặc dù đèn pin tiện lợi hơn rất nhiều. Ma quỷ khi xuất hiện thường tạo ra những ảo ảnh. Ma hương quỷ khí từ nó khiến chúng ta dễ bị ảo giác. Gặp trường hợp nguy cấp, nguồn sáng duy nhất là ánh đèn, khi ánh đèn bị nó làm tắt, không gian tối đen thì khác nào nạp mạng vô ích? Lửa tuy chuẩn bị tốn chút thời gian, nhưng ánh lửa nóng, người cầm trên tay thấy ánh lửa chập chờn, tự biết có miễu đến. Đuốc của lục lâm đốt bằng vải có ghi chú, pháp lực không cao nhưng cũng đủ để dọa đám miễu, làm chúng không dám liếm tắt. Chưa kể gặp côn trùng hay thú dữ, lửa còn có tác dụng xua đuổi. Cho nên mới nói là cái gì cũng có hai mặt của nó, quan trọng là tùy lúc mà sử dụng.

Đuốc đã chuẩn bị xong, anh Hùng dẫn trước, tôi rồi đến Sinh nối gót theo sau, cuối là Tú Linh. Tội thằng Sinh, tay gãy, bất đắc dĩ thành người tàn phế tạm thời, không vận Chú thoải mái như trước được nên đành đi giữa. Có vẻ như đối với nó, chuyện tay chân thành ra hình thù như thế không có gì mới. Hiện tại cả đoàn đang phải kẹt thế hiểm, di chuyển liên tục, đợi khi nghỉ chân có thời gian nắn lại cũng chưa muộn. 

Bước đến gần cổng đá chính khiến tôi không khỏi choáng ngợp. Cánh cổng và cả tường thành kia được xây bằng cách xếp chồng những khối đá to cỡ cái bàn ăn lên với nhau. Giữa những khối đá kẽ hở vô cùng nhỏ, chắc chỉ lách được lưỡi lam vào, đủ để cho thấy trình độ chế tác đá của những người thợ này quả thật không phải hạng xoàng. Các cánh cổng được thiết kế nhìn như tháp Chăm ở miền Trung, đỉnh cổng chia ra làm từ năm đến bảy bậc, mỗi bậc cách nhau bởi các họa tiết khắc chìm hình hoa sen, chim ưng, hổ và trăn rắn gì đó. Những khối đá được đẽo gọt tinh xảo, vuông vắn, kiến trúc hầu như không tổn hại gì sau ngần ấy thời gian càng làm tôi thêm nể phục tay nghề của những con người làm nên quần thể công trình này. Chưa kể vùng U Minh không phải là mỏ đá, để vận chuyển đá về đây vào thời gian đầu công nguyên, dĩ nhiên là một bài toán khó. Đem đá vào đây, xếp chồng lên, rồi thì đục đẽo, tôi tự hỏi làm thế nào và trong bao lâu để có thể hoàn thành tất cả chỗ này? 

Thêm nữa là vấn đề nguồn sáng, dưới này làm gì có ánh sáng tự nhiên? Chúng tôi quan sát xung quanh. Không giống như ở Ca Lâu Thành, viên ngọc rết lóe lên từng chớp đỏ, nơi này không gian xung quanh chỉ toàn màu đen đặc, rễ cây quấn từng lớp bên trên, có lẽ ngọc rết không thể ở trên cao rồi. Trên mặt cổng và tường là những bức phù điêu, Tú Linh cho rằng đây là những phù điêu các tích của đạo Hindu. Nếu vậy thì đúng như anh Hùng nói, những người chủ của nơi này có khi lại là một nhánh của người Ấn Độ giống dân Ca Lâu Thành. Tuy nhiên, vùng U Minh Hạ là nơi phát tích ra và rèn luyện nên các bí thuật của lục lâm, vậy nên người nào từng sống ở đây, hẳn là mang trong mình một bí mật to lớn hơn Ca Lâu Thành. Tôi chợt nhớ lại lời Hai Tình, kể về một nhóm người gọi là Cô Chỉ có tục ăn thịt người… Tuy nhiên, tôi hy vọng là không phải họ.

Chúng tôi băng qua cổng thành, tiến vào một khoảng sân rất rộng bên trong, có vẻ như khi xưa nơi đây là quảng trường. Sân rộng gần bằng một sân bóng, bố trí những cái chảo lớn, dùng để đốt lửa mỗi khi tiến hành nghi lễ. Tôi đoán vậy vì xem mấy bộ phim cổ trang thường thấy những cái chảo lửa dùng để thắp sáng có hình dạng tương tự như vầy. Đang xem xét xung quanh bỗng nhiên Tú Linh kêu lên: 

– Mọi người, nhìn kìa!

Tôi đưa mắt lên, trước mặt là một kiến trúc đối với tôi rất khó hiểu. Nó có những cây cột đá cao, xếp ngay hàng thẳng lối, đỡ mái đá phía trên có hình tam giác, có vẻ như cũng được điêu khắc rất nhiều họa tiết thần thú gì đấy. Sinh và Tú Linh thì đoán cũng là các tích trong đạo Hindu mà thôi. Tòa điện quá đỗi nguy nga này khiến chúng tôi như chết trân, lý do không phải là vì nó quá âm u ma quái, mà chính xác là thập phần kỳ dị. Kiến trúc này tôi đoán có thể bắt nguồn từ nền văn minh Hy – La, vốn dĩ nằm cách nửa bán cầu so với nơi này. Những cột đá thẳng đứng vẫn dùng đá sa thạch, quét một lớp gì đó màu trắng chỉ còn vết tích chút ít. Có hơn hai mươi bậc thang dẫn lên tòa điện bên trên. Đang đi, Tú Linh lại lần nữa kêu lên, lý do là vì cô đã đoán ra gốc gác của tộc người từng thống trị nơi này!

Trong tất cả các vương triều cổ đại của Ấn Độ, Tú Linh nói rằng chỉ có một vương triều có nét đặc trưng kiến trúc văn hóa pha trộn giữa Hindu và văn minh Hy – La, đó là vương triều Kushan, cũng chính là vương triều xuất thân của Ca Lâu Kiên Đà, Ca Lâu Vương đời thứ nhất. Lý giải cho sự pha trộn này, nói ra thì hơi dài dòng.

Tòa thành kỳ bí nằm ở lõi rừng này có lai lịch ra sao? Hãy đón đọc kỳ sau sẽ rõ. 

Nếu yêu thích các câu chuyện tâm linh và kỳ bí, mời bạn tham gia Xóm Sợ Ma.

Chia sẻ câu chuyện này

Minh họa : Minh Thảo Võ

Thiết kế :
Trần Văn Hậu

Share