Dạ điệp là một trong những sinh vật hiếm hoi được phép bay lượn tự do khắp Âm phủ. Với tốc độ truyền tin nhanh, lượng nội dung có thể chứa đựng lớn, đi được khoảng cách xa, lại thêm tính bảo mật cực cao, Dạ điệp được xem như những bưu tá lý tưởng của cư dân nơi này. Thế nhưng không thường thấy tầng lớp bình dân sử dụng Dạ điệp. Nghe nói bởi vì phí tổn nuôi nấng loài bướm này rất cao, chỉ có Thập Điện mới có thể chi trả nổi. Còn về việc nuôi Dạ điệp ở đâu, nuôi như thế nào, cho đến nay tôi hoàn toàn mù tịt. Tuy Âm phủ có nông trường nhưng trước nay tôi chưa từng nghe ai nhắc tới trại chăn nuôi.
Mỗi một cá thể Dạ điệp chỉ có thể truyền tin một lần. Chúng sẽ sao chép thông tin vào từng tế bào, rồi lại dùng cơ thể ấy dung hòa vào ý thức của người nhận. Tựa như bây giờ, ánh sáng đỏ đã xuyên thấu qua đôi cánh bướm, chạm đến ngón tay tái nhợt lạnh buốt ở bên dưới. Màu xanh lam mang theo những đốm kim tuyến ánh tím dần tan ra thành từng đốm bụi mịn lửng lơ. Sau một cú hà hơi của cá nóc nhỏ, chúng tán loạn về hướng vô hình, chỉ một cái chớp mắt lại ngỡ như chưa từng xuất hiện.
Tôi đứng yên chờ đợi ngài Ứng Nghiệp xử lý thông tin, sau đó nhận được một ánh mắt cổ vũ từ sếp của mình.
– Diêm Vương có việc khẩn cấp cần tôi phụ giúp. Cô Đan Thanh đi vào gặp Thiên sứ trước nhé, cứ giao tiếp công việc với anh ta theo lưu trình là được.
– Ơ khoan… Sếp ơi, khoan…
Trong chớp mắt, tôi đã suy nghĩ đến việc bẻ lại khớp hàm của mình để nói chuyện trơn tru hơn, ít nhất phải để tôi không líu lưỡi vào những thời điểm cấp bách như thế này.
– Không cần lo lắng việc chứng minh thân phận.
Ngài Ứng Nghiệp vỗ nhẹ lên trán tôi một phát. Đột nhiên tôi cảm thấy nơi ấy có hơi ngứa, chưa kịp sờ soạng xem chuyện gì vừa xảy ra, vai của tôi đã bị ngài Phán quan nắm lấy rồi xoay ngược một vòng.
– Xong. Cô cứ thế đi vào là được. Tự tin. Mạnh mẽ. Chiến thắng. Tiến lên đi cô Đan Thanh. Tôi tin cô sẽ làm tốt công việc này.
– Khoan! Gì tin? Gì mẽ? Gì thắng? Từ từ! Từ từ sếp ơi!
Tôi cứ thế bị đẩy lên hai ba bước. Đến lúc hoảng hồn xoay người lại, ngài Ứng Nghiệp đã biến mất chẳng thấy đâu, chỉ còn lại cánh cửa thang máy khép kín. Hai mảnh kim loại sáng bóng phẳng lì, lẳng lặng đón lấy mấy vệt sáng màu từ đôi ngọn đèn lồng giấy đỏ trên cao. Cũng vào giờ phút này, tôi mới nhớ lại bản thân mình vốn là hồn ma. Khác với đám cốt ma gầy trơ xương, cơ thể này làm gì còn khớp hàm để nắn. Tôi tức giận vỗ nhẹ lên trán, không hiểu sao nơi ấy vẫn còn cảm giác ngưa ngứa.
– Không biết ngài Ứng Nghiệp vừa làm gì trên trán của mình…
Tôi lầu bầu, âm thầm thề rằng sau khi Thiên sứ về trời, nhất định phải đi tìm chị Mạnh xin học một khóa ăn nói hòng đánh bại mọi kẻ miệng lưỡi lắt léo đủ đường.
– Một cọng bông lúa.
Cục Vàng lúc này mới lên tiếng, không biết vừa nãy em ấy trốn đi đâu. Đôi mắt cá nhỏ lồi và tròn xoe, nhìn trán tôi đăm đăm không dứt.
– Hả? Em nói gì vậy Cục Vàng? Bông lúa ở đâu?
Não tôi vẫn còn trong trạng thái mơ hồ, chưa kịp hiểu rõ ý của Cục Vàng. Con cá nóc nhỏ không buồn bực vì tôi khờ, nâng vây nhỏ chỉ vào trán tôi, bập bẹ nói:
– Trên trán chị á. Ngài Ứng Nghiệp vừa dán lên. Một cọng bông lúa. Vàng tươi.
Một cọng bông lúa, còn vàng tươi?
– …
Tôi vội lấy một chiếc gương nhỏ từ bên trong túi bách bảo ra soi, đập vào mắt trước tiên là khuôn mặt bầu bĩnh với tóc mái xoăn xù. Tóc mái không dày, xõa thưa thớt trên vùng trán, còn hơi xòe ra hai bên theo hướng năm năm, để lộ ấn đường rộng rãi cùng một bông lúa cách điệu nằm ngay chính giữa. Bông lúa uốn mình cong cong, hạt lúa no tròn mập mạp, đều một màu vàng tươi, đôi lúc còn lóe lên vài ánh kim rực rỡ.
– À không phải vàng tươi. Bờ linh bờ linh vàng chóe luôn! – Con cá miệng rộng nào đó hô lên.
Bờ linh là cái gì?
– … Em học đâu ra từ gì nghe lạ quá vậy Cục Vàng?
– Hí hí hí.
Tôi thử chà xát, muốn lau sạch nó, để rồi nhận ra điều đó chỉ làm bông lúa càng thêm sáng chói mà thôi. Gu thẩm mỹ của đàn ông trung niên độc thân không vợ quả thật rất đáng sợ. Tôi kéo vội vài sợi tóc mái xuống hòng che đi một phần ấn ký bông lúa, lòng thầm mong nó bớt lóe sáng một chút rồi chấp nhận số phận mà đẩy ra cánh cửa gỗ lớn, bước vào bên trong văn phòng.
– Úi chà! Úi chao! Úi chà chà! Cha chả!
Khi đôi cánh cửa gỗ trầm nặng chậm rãi tách rời nhau, để cho muôn vệt sáng màu đỏ lam vàng tím chạm đến mi mắt, tôi nghe thấy tiếng của con cá nóc nào đó thét lên chói tai. Nhưng tôi không rảnh để bận tâm đến nó, ánh mắt của tôi dính chặt vào hình dáng của người đàn ông đứng ở phía cuối căn phòng, và bàn tay tôi phải chặn lên ngực trái, nơi có một quả tim dường như vừa mới thành hình đang xao động, chực chờ trốn chạy khỏi lồng ngực để đi tìm nguồn ấm của riêng mình