Binh Khởi Đàng Ngoài – Kỳ 10: Đông Tây cùng ứng

Tác giả Wong Trần
Binh Khởi Đàng Ngoài – Kỳ 10: Đông Tây cùng ứng

Giả vờ lui, phụ thân bắt giặc

Cởi hiềm thù, con trai hoãn binh

Hoàng thân Lê Duy Mật phát hịch kêu gọi đánh Trịnh. Hai trấn Kinh Bắc, Hải Dương liền nổi lên hưởng ứng. Phủ chúa phải sai Thuyên quận công Đặng Đình Dần làm kiêm Thống lĩnh các đạo Kinh Bắc – Hải Dương, Thực Trung hầu làm Hiệp thống lĩnh. Đặng Đình Dần cũng là người của cự tộc Lương Xá. Đình Dần kéo quân sang Hải Dương, đóng ở huyện Thanh Lâm, giao chiến với quân của Nguyễn Hữu Cầu hai trận, bắt được tướng của Cầu là Hùng quận công. Đặng Đình Dần bèn đóng lại ở Thanh Lâm.

Lại nói chuyện Lê Duy Mật sau khi thua trận ở gần sách Vạn Lại, lại rút lui về miền Quảng Bình, Cẩm Thủy. Hiệp đồng Trần Cảnh cùng các đạo quân truy kích, đánh mấy chục trận lẻ tẻ. Đến tháng Mười năm đó [1739], chỉ còn lại phụ đạo ở Quảng Địa là Lang Lịch là đáng ngại nhất. Trần Cảnh bèn hẹn với Thống lĩnh Kiên quận công cùng tiến đánh.

Lang Lịch bố trí nhiều tầng chiến lũy để chống cự quân Trịnh. Trần Cảnh tiến quân, đánh bại quân địch ở hai lũy Mỹ Đàm và Vô Ngao, rồi tiến về hướng lũy Con Bò. Lũy này sau lưng dựa núi, phía trước đắp men theo núi cực sâu. Trần Cảnh sai Luật Trác hầu bày binh khiêu chiến ở mặt trước, còn mình đem đại quân theo đường khác đánh thọc sau lưng địch, mới phá được lũy này. 

Đến tháng Mười Hai, Trần Cảnh đưa quân tới núi Bạc Liễm. Chỗ này do tướng của phe Lang Lịch là Cai Đào trấn giữ. Cai Đào đắp lũy dựa vào núi. Trần Cảnh dùng lại kế cũ, sai Kính Trung hầu khiêu chiến ở mặt trước, sai Thái Lai hầu men núi đánh úp, phá lũy đó. Đến hôm sau thì vượt núi, tiến vào sách Bạc Liễm, đánh bại Cai Đào. Cũng bằng chiến thuật cũ ấy, Trần Cảnh lại phá thêm chiến lũy thứ ba ở xứ Đồi Đào. Chỗ này đã gần bản doanh của Lang Lịch. Ngày 14, Trần Cảnh đánh bại quân Lang Lịch ở xứ Con Mòng, gần lũy chính. Lang Lịch cho quân dân rút hết vào trong rừng núi. Không còn bóng dáng một ai.

Trần Cảnh nảy ra một kế. Hôm sau, ông ta cho quân giương cờ gióng trống, rút về trang Bái Đằng, lại bí mật cho quân mai phục trong rừng, còn chỗ ở cũ thì đốt sạch. Người của Lang Lịch thấy quân địch đã lui, nên kéo nhau trở ra. Trần Cảnh phát hiệu lệnh. Phục binh ùa ra bắt lấy mấy người, đem về tra hỏi, mới biết chỗ đóng của Lang Lịch. Lúc đó có tên Đỗ Phú bị bắt ở sách Án Lạn cũng khai tương tự. Trần Cảnh biết địa điểm đó là chính xác, liền đưa quân công kích.

Ngày 23, Trần Cảnh kéo tới trái núi mà Lang Lịch đóng. Hai bên đại chiến ở trước núi. Trần Cảnh sai Luật Trác hầu cầm cánh quân riêng vòng ra sau núi, trèo lên. Giờ Thân [từ 3 đến 5 giờ chiều], Luật Trác hầu tiến đến sau lưng bản doanh địch, bắn từ trên núi xuống. Quân Lang Lịch tan vỡ. Trần Cảnh từ mặt trước đánh vào, thu được nhiều súng ống, khí giới và bắt được mẹ của Lang Lịch.

Ngày hôm sau, Trần Cảnh đưa quân tiếp tục truy kích, đuổi tới thôn Ren. Lang Lịch chạy trốn vào rừng rậm Thạch Sơn. Trần Cảnh đuổi thêm một ngày thì không còn thấy bóng dáng quân địch. Dân chúng quanh vùng cũng trốn tránh vào trong núi. Không còn ai để hỏi han tin tức, nên đành đóng quân lại.

Chiến sự Thanh Hoa vừa lắng xuống. Cuối tháng Mười một năm đó [1739], đến lượt họ Vũ ở Phượng Nhãn trấn Kinh Bắc nổi dậy để hưởng ứng Lê Duy Mật. Họ Vũ ở xã Đức La, huyện Phượng Nhãn là dòng dõi của Vân quận công Vũ Hữu Râm. Hữu Râm sinh Bàn quận công Vũ Chí Trung. Chí Trung có mười con trai. Có người theo nghiệp Nho, lại có người theo nghiệp võ. Hai con trai Chí Trung là Thân Trung hầu Vũ Chí Thân, Thuận Trung hầu Vũ Chí Nhàn hưởng ứng lời kêu gọi, cũng nổi dậy đánh lại chúa Trịnh. Anh em họ Vũ đặt hiệu là quân Càn Chính, đóng trại ở núi Huyền Đinh và chiếm giữ vùng ven sông Lục Nam, sông Nguyệt Đức.

Thời đó ty Trấn thủ Hải Dương đóng ở xã Lạc Đạo huyện Chí Linh. Trấn thủ lúc đó là Long quận công, người Thích Lý (tức là làng My Thử huyện Đường An, là họ ngoại của chúa nên gọi là Thích Lý). Chỗ ty Trấn thủ rất gần với nơi họ Vũ tụ quân, nên quận Long liền sai tùy hiệu đem quân ra đánh. Viên tùy hiệu đó thua trận, bản thân bị giết. Quân họ Vũ truy đuổi tới tận trấn sở Hải Dương mới rút lui. Trấn Hải Dương một phen rối loạn. Dân chúng các xã đều tự tổ chức phòng thủ.

Bấy giờ, ở làng Ninh Xá có anh em Nguyễn Tuyển, Nguyễn Cừ là cháu của tiến sĩ Nguyễn Mại. Nguyễn Mại làm trấn thủ các nơi, đều có chính tích. Người đời còn truyền lại mấy câu chuyện ông phá án như thần. Năm 1720, Nguyễn Mại qua đời. Người đời bảo rằng vì Nguyễn Mại can gián thẳng thừng, Chúa Trịnh Cương nổi giận, triệu vào trong phủ giết đi, nhưng nói thác là Nguyễn Mại bệnh chết. Việc đó cũng không biết là thật hay giả.

Con trai Nguyễn Mại là Nguyễn Ngộ thừa kế gia sản to lớn của cha. Nguyễn Ngộ là đệ tử của Sóc quận công Nguyễn Công Hãng. Ngộ chết. Nghiệp nhà để lại cho em trai là Nguyễn Diên và hai con trai là Nguyễn Tuyển, Nguyễn Cừ. Nguyễn Cừ luyện võ từ nhỏ, mỗi bữa đều ăn hết một nồi tư. Nguyễn Cừ từng ở nhà của Hoàng Công Phụ, rồi không hiểu vì sao lại trở về quê. Nguyễn Cừ lấy vợ người Hải Hộ huyện Thanh Hà, thường đi lại quê vợ, quen biết nhiều kẻ kiệt hiệt ở đấy. Anh là Nguyễn Tuyển thì làm quản lĩnh đội Hữu Nhuệ ở trong trấn. 

Ở Ninh Xá lại có Đồ Đồng là người dũng mãnh. Cha Đồ Đồng là thầy địa lý, nên cho dời mồ mả gia đình vào kiểu đất tốt. Đồ Đồng cũng có nhiều thủ hạ, lại liên kết với nhà họ Nguyễn ở Ninh Xá. Cả bọn đều muốn khởi binh đánh lại họ Trịnh.

Anh em Nguyễn Tuyển, Nguyễn Cừ vốn có hiềm khích với con trai Trần Cảnh là Trần Kính. Vốn là mười năm trước – tức năm 1729 – nhằm kỳ khảo hạch học trò ở địa phương để thi Hương. Anh em Nguyễn Tuyển, Nguyễn Cừ và Trần Kính cũng đi thi. Tri huyện Thanh Hà là Đỗ Trọng Diệu có quen với họ, nên cho hai anh em đỗ nhất hai trường. Đến khi hai ty khảo Sảo thông, Nguyễn Tuyển cũng muốn xin đỗ đầu. Nhưng quan Hiến sát Nguyễn Xuân Vịnh mới tới nhậm chức. Xuân Vịnh lấy quyển thi trường thứ hai của Trần Kính ra xem, nói:

– Văn quyển của người này nếu xếp xuống hạng dưới, thì nhất định sẽ bị nó chửi cho. 

Các quan không cãi được, nên cho Trần Kính đỗ đầu huyện Thanh Hà. Anh em Nguyễn Tuyển mất thứ hạng đầu, nên thành ra hiềm khích.

Trần Kính thấy thế lực họ Nguyễn ở Ninh Xá đang hừng hực, muốn bảo toàn gia đình, nên nén lòng cùng họ hòa giải. Trần Kính còn viết thư khuyên họ “lấy non sông làm chỗ dựa, giữ gìn địa phương, thực hiện kế của Đậu Dung mà bảo vệ Hà Tây”. Họ Nguyễn cũng ưng hòa giải. Nhưng Trần Kính vẫn lo lắng trong lòng. Một đêm khuya, Trần Kính cùng dân xã đi canh phòng về, chỉ còn một mình ngồi trên ghế gỗ ở hành lang trước nhà. Bỗng nhiên, có ánh sáng lạ chiếu rực mặt đất. Trần Kính vội lật đật ra xem. 

Không biết sẽ có việc gì đây? 

Chia sẻ câu chuyện này

Tác giả: Wong Trần
Minh hoạ: Minh Thảo Võ
Thiết kế và dàn trang: TRẦN VĂN HẬU

Share