Cửu Long Quái Sự Ký – Kỳ 9: Bên kia đường vẳng tiếng mèo kêu

Cửu Long Quái Sự Ký – Kỳ 9: Bên kia đường vẳng tiếng mèo kêu

Lại nói kỳ trước khi tôi bước ngang qua một cái giếng cũ bẩn thỉu, tự dưng một tiếng động chói tai vang lên, đồng thời bờ vai chỗ vết bớt đau nhói.

Lúc từ từ mở mắt ra thì hết hẳn. Tuy nhiên, tôi cảm thấy khung cảnh xung quanh có gì đó khang khác. Kiểu như khác những chi tiết nhỏ thôi nhưng không tìm ra được. Đại loại giống như có ai đó trùm khăn lên đầu bạn rồi dẫn bạn đến một chỗ khác rồi mở khăn ra vậy, ờ, nói thế cho giống với từ mấy người yếu vía hay gọi là “bị ma giấu” ấy.

Lòng nghĩ là do tác động hồi nãy nên tôi vẫn hăng hái sấn bước tới trước. Qua cái giếng là trở lại địa hình rừng cây. Nền đất nơi đây là cát, toàn cát, nhưng chúng còn khá tơi chứ không kiểu khô cứng lại như đất. Với lại nền không bằng phẳng, cứ nhấp nhô liên tục, làm tôi di chuyển hết sức chậm chạp. Nào là mưa, cây che khuất ánh sáng, cây bụi gai và đủ thứ gì đấy dính dính dưới chân khiến tôi suýt té mấy lần. Có những con dốc nhỏ chừng năm hay sáu mét gì đó nữa, leo lên rồi lại leo xuống, cho nên quãng đường tuy chừng vài trăm mét thôi nhưng phải nói là tôi như lên bờ xuống ruộng.

Mồ hôi tuôn ra như tắm, tôi căng thẳng dò đường đi. Mà ngộ cái là lúc trong đó, chắc là do mệt với căng thẳng, nên trong đầu tôi văng vẳng những tiếng vo ve gì đó của cả ngàn con côn trùng, kiểu như… có ai thì thầm hoặc đứa nhỏ nào khóc vậy. Tôi vẫn cho là của đám côn trùng, chứ con nít đâu ra? Dưới giếng à? Hừm…

Trước mặt tôi lại có một con dốc nhỏ, linh cảm tôi cho thấy sau con dốc này là cái vách đá kia rồi. Tôi phấn khởi leo lên. Vạch tán cây ra, tôi đờ cả người. Dĩ nhiên là không có cái vách núi nào cả, mà là cái giếng. Vô lý, tôi đi theo la bàn, rõ ràng không hề đi vòng tròn.

Không chấp nhận chuyện mình vừa đi một vòng, tôi lấy điện thoại ra mở la bàn lên, xác định lại hướng của vách đá, rồi băng rừng đi tiếp. Lạ một chỗ là trời tuy mưa nhưng tai tôi không nghe được tiếng mưa rơi trên lá, mà chỉ nghe những tiếng ù ù, thực ra nó giống tiếng thều thào của ai đó hơn, hoặc cũng giống như tiếng thút thít của trẻ con, là cái tiếng nãy giờ cứ văng vẳng trong đầu tôi đó, rất là bực. Nhưng tôi không cho là giữa chốn rừng núi này lại có những âm thanh giống vậy được. Không. Toàn cây là cây thôi, chắc là do côn trùng đập cánh cộng thêm tôi bị mệt nên có ảo giác. 

Tôi nghĩ vậy và càng tự tin sấn tới trước. Tay giữ khư khư la bàn trong điện thoại, tôi tin là mình đang đi con đường khác lúc nãy, vì các bụi cây ở đây không có dấu đổ rạp. Vừa leo lên một con dốc nhỏ, vén bụi cây gai trước mặt, nằm im lìm phía kia không phải là cái vách đá tôi muốn tìm mà tiếp tục là cái giếng. Mẹ kiếp! Tôi chửi thầm. Sao cứ lòng vòng mãi thế, rõ ràng tôi đi theo la bàn mà? Nhìn xuống la bàn trong điện thoại thì bỗng nó tắt ngóm.

Hết pin.

Cục sạc dự phòng tôi lại để trong xe. Phen này chắc đành gác lại ham muốn tìm kiếm lại mà quay ra xe thôi. Nhìn lại cánh rừng sau lưng một lần nữa đầy hối tiếc, tôi quay đi. Vừa qua khỏi cái giếng, cảm giác như tiếng côn trùng đập cánh nhiều lắm hay sao ấy, nghe như tiếng cười, y hệt luôn. Mà quái, trời mưa làm gì có con gì bay?

Tôi lần mò theo đường cũ. Chẳng mấy chốc mà tới nơi đậu xe, nhanh chóng lấy cục sạc ra. Giữa chốn rừng núi này, tôi không quan tâm có ma quỷ hay không, chỉ sợ gặp tai nạn mà không liên lạc được với ai thì mới chết chắc. Tôi đứng nhìn triền dốc dẫn xuống khu rừng, bụng còn đang nghĩ hay là bất chấp làm một cú nữa cho ra ngô ra khoai, thì bỗng phía cánh rừng mưa tuôn dữ dội, trong khi chỗ tôi đang đứng đây chỉ mưa lâm râm. Nhìn mưa to quá, tôi không dám vào, đành chào sư cụ rồi ra lấy xe, nhưng không thấy ông đâu. Gian chính điện lúc nãy khá ấm cúng, giờ cứ thấy lạnh lạnh thế nào ấy. Nghĩ có lẽ ông nghỉ trưa rồi cũng nên, mười hai giờ rồi mà, do vậy tôi dắt xe ra luôn.

Vừa chạy khỏi cổng chùa, tôi ngạc nhiên khi phía tay phải cổng, sau một bụi cỏ thấp, là một cụm mả được tạo nên bởi ba nhóm mộ nhỏ gồm tám cái cả thảy. Loại mộ đất vừa đắp, phía trên còn để nhiều đồ cúng và cả chân nhang. Có vẻ mới đắp tầm hai tuần thôi vì đồ cúng nhìn hư cả rồi. 

Hồi nãy chạy vào sao không thấy được nhỉ? Chắc do nôn nao tìm vách đá nên không để ý. Tôi vừa chạy xe ra, ngoái nhìn lại ngôi chùa cổ kính yên lặng lần cuối. Mới nhận ra, lúc nãy tôi đi lên chùa bằng chính con đường mình xuống, sao không nhớ có đi ngang ba ngôi nhà vậy? Đúng là bấn loạn hết rồi, không để ý gì hết. Xe chạy bon bon. Đường gì nhiều rêu vậy. Mưa như mấy nay thì cũng phải hai tuần rồi không ai chà rửa. Tội ông sư già, lỡ bị gì rồi sao. 

Trên đường ra, gió thổi cây rừng kêu xào xạc như phụ họa cho tiếng lòng tôi cũng đang gào thét dữ dội; một cảm giác gì đó làm tôi cứ bồn chồn không yên. Tôi nghĩ về hàng loạt những chuyện kỳ lạ mình đã trải qua trong hành trình về Bảy Núi lần này. Nghe về Bảy Núi thì nhiều, chuyện tâm linh lại càng vô số, tưởng chừng như chẳng bao giờ hết, thế nhưng đi một mình như vậy mà tôi có gặp con ma con quỷ nào đâu? Chẳng lẽ tôi muốn được tin và được sợ?

Chạy được một đoạn, tôi thở dài rồi dựng xe, cảm thấy luyến tiếc. Khoảng chưa tới mười tiếng đồng hồ nữa thôi là tôi lại trở về với hồ sơ, với bộn bề công việc, với xe cộ, đèn đường và con người. Tôi ngồi khuỵu gối, bất giác bốc một nắm đất rồi thả cho gió mặc sức cuốn đi. Ngước lên nhìn, trên cái cây trước mặt tôi là miếng vải đỏ đang phất phơ như gửi lời tạm biệt. Cây này sao giống với cây trong rừng tràm Trà Sư vậy?

Meo!!!

Sau lưng tôi, bên kia đường, một con mèo đen đang ngồi chễm chệ. Nó nhìn tôi, kêu thêm vài tiếng nữa. Chợt đôi mắt nó như trợn lên, hớt hải chạy về phía tôi, lông trên lưng nó dựng ngược. Tôi tưởng nó chạy sang cho tôi nựng nịu nên cũng có chút mong chờ. Nhưng tôi đã lầm, ánh mắt nó không phải trợn ngược với tôi mà với cái gì đó sau lưng tôi. Có lẽ vậy. Nó làm tôi thoáng giật mình, quay ra sau thì không có gì cả. Đường vẫn vắng ngắt. Nó chạy ngang cái vụt. Lúc tôi quay lại thì chỉ thấy cây cỏ động đậy chứ không thấy bóng dáng nó nữa.

Mà kể cũng lạ, tôi cảm giác con mèo này như chỉ có cái đầu và hai chân trước. Như con người thiếu đi phần thân giữa. Đôi chân uyển chuyển, còn đầu thì to quá khổ. Chắc nó chạy nhanh quá tôi nhìn không rõ.

Chuyến đi kết thúc, tôi chẳng tìm được vách đá đó, cũng chẳng thu hoạch được nhiều trải nghiệm, ngoại trừ những thứ không thể lý giải nổi. Tuy nhiên, cảm giác như tay Hùng Bonsai muốn gặp tôi cũng chính vì cái vách đá đó…

Liệu mục đích của Hùng Bonsai có đơn thuần chỉ để tìm hiểu cái vách đá đó. Mời bạn đón đọc hồi sau.

Art Director Lê Minh
Artist Minh Thảo Võ
Graphic Designer Nhím 
Editor Phạm Vĩnh Lộc

Chia sẻ câu chuyện này
Share