[Tiểu thuyết] Cửu Long Quái Sự Ký – Kỳ 66: Hang Sâu Róm

[Tiểu thuyết] Cửu Long Quái Sự Ký – Kỳ 66: Hang Sâu Róm

Kỳ trướcNhờ Cọp mà Tú Linh kịp châm kim giúp cả đám thoát khỏi ảo giác gây ra bởi rừng Nấm Cô Hồn. 

Sinh chưa từng nghe đến loại nấm kỳ lạ ma quái này, quay sang hỏi: 

– Loại đó anh nói nhỏ, cây này khổng lồ vậy, sao biết nó cùng loại?

Anh Hùng đưa tay, chỉ vào thân cây rồi nói:

– Mày nhìn kỹ thân cây thì thấy, trên đó như có mấy khuôn mặt đang lồi ra đúng không? Đặc trưng của nó đó. Loại này thường mọc vùng ranh giới giữa âm khí ngưng tụ và dương khí càn phá. Mà… Mà dưới địa động này thì anh không chắc có đúng vậy không.

Lúc này Thuỳ bước lên trước, nhìn kỹ vào một thân cây nấm gần đó, quả thật trên đó có những khúc gồ lên, nhìn trông giống mặt người đang la hét. Cô quay sang hỏi anh Hùng: 

– Vậy tất cả những gì mình gặp nãy giờ, là do ảo giác từ cây nấm này gây ra?

Tú Linh vừa nghiến răng, có lẽ đùi còn ê, cô nói: 

– Đúng rồi, hồi đó dạy về chữa độc, sư phụ chế có đưa ra một mẫu vật của cây này, to cỡ một người lớn, nghe nói lấy ở Trường Sơn về. Đặc thù của nó là toả ra xung quanh một loại phấn, dẫn dụ con mồi đến gần, tạo ảo giác làm con mồi gục chết từ từ rồi ăn thịt!

Nghe đến đó, Tùng nổi da gà da cóc rần rần, nói: 

– Ăn… Ăn thịt à… Nhưng… Nhưng có thấy nó có răng gì đâu?

Anh hùng vỗ vai Tùng rồi chỉ đến gốc của nó: chi chít những sợi nhỏ, màu đen, nhìn giống râu bắp nhưng to hơn và dài hơn rất nhiều, chúng đang quấn quanh một số xương cốt động vật, những con vật xấu số to cỡ con voi làm chúng tôi phát khiếp. Thì ra khi con mồi chìm trong ảo giác, sẽ bị tê liệt hệ thần kinh từ từ, nằm im bất động, khi đó những sợi kia sẽ bò đến, lôi xác con vật vào gốc, rồi ghim vào thân hút sạch xương cốt thịt mỡ. Nghe qua cũng thấy chết đau đớn đến như thế nào. Bọn Nấm Cô Hồn này nếu không dính phải mê phấn từ nó thì về cơ bản là vô hại. Tú Linh bảo Thuỳ và Tùng lấy trong túi ra một số khăn vải dùng để quấn cổ vật, đưa cho cô, cô lại lấy trong túi của mình một ít bột màu vàng, trộn ít nước lên đó, đưa cho mỗi người một cái bảo đeo lên để ngăn ngừa mê hồn phấn từ đám nấm. 

Chúng tôi thấy vậy rút lẹ, không dám nấn ná lâu ở chốn quỷ quái này. Dọc đường đi, Tú Linh vỗ vai tôi, nói: 

– Nhờ cưng mà cả đám thoát chết, mà sao lúc nãy cưng phát hiện được mình đang bị ảo giác?

Tôi lắc đầu, ra ý không biết tại sao, có thể Thiên Hổ thực sự ngồi trên vai tôi, như một vị cứu tinh xuất hiện khi nguy hiểm cận kề? Tôi không biết được, chỉ thấy nhói ở vai, mắt nhoè đi, sự vật tuy mờ ảo nhưng tôi vẫn nhìn ra được khung cảnh xung quanh đã thay đổi, sừng sững hiện ra những cây cột cao – là lũ nấm. Những cây kim đó cũng may đâm vào vùng cơ mềm, làm Tú Linh đau đớn, phút chốc lấy lại thần trí, nhờ đó phát hiện mình bị ảo giác, lập tức dùng kim châm phong tỏa các huyệt vị cảm giác. 

Việc đó cũng na ná như việc anh Hùng dùng sả và tỏi để tỉnh táo khi đánh với ông kẹ vậy. Tuy nhiên cái nào cũng có nhược điểm, đối với loại mê hồn phấn mạnh như của nấm này, sả và tỏi lại không đủ đô, còn cách của Tú Linh thì phong tỏa huyệt vị cảm giác, “giết” nó rồi “hồi sinh” nó lại, như khởi động lại máy tính, nhược điểm của phương pháp này là dễ gây mất hẳn cảm giác, vô cùng nguy hiểm. Nói đến những thứ nguy hiểm trong lục lâm, tôi thấy rằng, những thứ ảo giác gây ra bởi ông kẹ hay cây nấm này còn đáng sợ hơn là miễu biết hát nữa, chúng làm ta xoay vòng vòng rồi chết một cách hoang mang, không minh bạch, quả là không cam tâm!

Khu rừng nấm này cũng không quá rộng, đi thêm chừng trăm mét nữa, chúng tôi đến chân một tường thành cao, đã bị hư hỏng nặng, tuy nhiên vẫn leo qua được. Đứng trên đó về cơ bản thì nhìn xung quanh vẫn tối om om, không thấy gì khác ngoài cái vệt sáng màu vàng tạo bởi đèn pin và một ánh chớp đỏ trên cao. Tôi tự hỏi nếu hang động này sáng đủ, nó sẽ trông lộng lẫy đến nhường nào với những tường thành, nhà cửa, tháp canh, cung điện, thật hùng vĩ đến khó tưởng. Lò mò bước xuống, chúng tôi có vẻ tiến vào gần đến trung tâm. Dấu vết, tàn tích của nhà cửa xuất hiện dày đặc, về cơ bản cũng đã đổ nát từ lâu. Tôi lo sợ đây lại là ảo giác, Tú Linh vỗ vai tôi bảo không có đâu. 

Khu vực này nếu được phục chế, tôi tin sẽ rất hoành tráng: từ cổng chính thành có một con đường lát đá thẳng tắp, hai bên có hai bức tượng chim Ca Lâu La cao chừng ba mét, dang cánh giơ chân trông hết sức uy dũng mặc dù đã hư hại do thời gian, hình dáng hai con chim này giống hệt với khắc họa trên mảnh đồng đen. Dọc hai bên đường chính là nhà cửa san sát, nhìn đống đổ nát đã khiến ta choáng ngợp, thử hỏi nếu đứng ở đây trong những ngày Ca Lâu Thành còn thời hoàng kim thì sẽ thế nào nữa đây. Anh Hùng ngắm kỹ những tượng chim thần và tàn tích xung quanh, bảo là giống hệt với những gì anh thấy ở biển Hòn Sơn. Nếu vậy thì giả thuyết về một Địa Nguyệt Sơn trải dài từ Hà Tiên, về Kiên Lương, Hòn Đất rồi cong ra Hòn Sơn hoàn toàn khả thi: một vòng cung dài khoảng hai trăm kilomet.

Mặc dù Tú Linh đã bảo rằng, với những kim châm và khăn đeo, khó có ảo giác xảy ra, cũng có thể không xảy ra ảo giác nữa, nhưng vai tôi vẫn còn nhói nhói âm ỉ, nghĩa là nguy hiểm vẫn còn. Bước từ từ vào trong, chúng tôi hết sức bất ngờ khi thấy trên đống đổ nát có một loài cây lạ xuất hiện. Chúng mọc rất dày, gần như là một cánh rừng nhỏ. Thân to chừng bắp đùi người lớn, cao nhưng khá ngoằn ngoèo, lá mọc tán dày, trông như bàn tay đang xòe, hết sức quái lạ. Đám bọn tôi không ai biết tên nó là gì, kể cả Tùng có lục lại trí nhớ cũng không có manh mối. Điểm kỳ lạ nữa ở đây đó là nhìn lên trên, phía sâu trong cánh rừng nhỏ ấy, chúng tôi thấy những vệt sáng dài màu xanh da trời, mờ ảo như lân tinh nhưng nhìn rất bắt mắt. 

Không ai dặn ai, cả bọn đều cẩn thận đi đến phía trước. Trong không gian tối om của địa động, những tán cây của loài cây kỳ lạ kia chụm lại vào nhau, tạo thành một mái vòm tự nhiên rất cao và rộng rãi, từ trên mái vòm rũ xuống cả ngàn sợi dây trông như đèn huỳnh quang, to cỡ ngón tay cái, phát ra ánh sáng lục lam, thỉnh thoảng lại chớp chớp, soi sáng một bãi đá sỏi nhỏ mọc đầy rêu xanh ở phía dưới. Chúng tôi cứ ngây ra, phải một lúc mới từ từ bước đến gần, anh Hùng nói: 

– Cái gì đẹp quá lại ẩn chứa nguy hiểm, huống hồ gì chúng ta đang ở kỳ động ma quái, tốt nhất nên đi nhanh lên thôi.

Thuỳ quay sang Tú Linh, vẻ mặt như nghĩ ngợi gì đó, rồi nói: 

– Nhìn mấy sợi dây này quen quen… hình như em thấy ở đâu rồi thì phải…

Tùng đi ngang qua, bước đến gần rồi nói: “Trông cứ như làm từ silicon ấy, kiểu như là nước bọt của con gì đó”, vừa nói gã đưa tay ra tính chạm thử. 

Bỗng Thuỳ vô thức hét lên: 

– Coi chừng, hang Sâu Róm đó!

Tùng quay ra ngơ ngác nhìn Thuỳ, bảo: “Sâu róm đúng là có tiết ra mấy sợi silicon nhưng rất nhỏ, mấy con sâu đó…”, nói đến đây, có lẽ gã cũng nhớ lại kích thước của những thứ gã gặp từ lúc vào hang đến giờ, bất thần quay đầu bỏ chạy. 

Lúc này trên cao vang lên tiếng “rào rào” như có con gì đang bò xuống, từ trên vòm cây, một thứ hình thù như tấm thảm cuộn tròn, to bằng hai bao lúa đang lao đi, một lỗ hổng đỏ lòm há rộng, tựa như cái miệng một con trăn chực chờ săn mồi, chỉ nghe Sinh hét lên: 

– Mẹ nó, sâu róm thật!

Tùng cuống cuồng phóng tới trước, may mắn né được cú đớp của con sâu. Miệng con sâu róm khổng lồ có hình tròn, răng mọc vòng quanh nhọn hoắt. Anh Hùng bảo Sinh đốt đuốc lên, còn anh lao đến chỗ Tùng, một tay cầm dao găm chém thẳng vào đầu còn sâu, tay còn lại lật ngược đầu búa dộng vào miệng nó gãy đến mấy cây răng, tạo thời cơ cho Tùng chạy đi. Gã vừa bò dưới đất vừa la lên: 

Đừng chạm vào sợi dây đèn, có độc đó.

Sinh ra ứng cứu tiếp anh Hùng, tôi cùng Thuỳ và Tú Linh chia nhau quấn vải liệm đốt đuốc, dù gì bọn này vẫn kỵ lửa, cứ tìm được đường ra khỏi đây trước cái đã hẳn lo đến miễu biết hát. Lúc này trên mái vòm, những âm thanh “ào ào” như cả đoàn quân đang di chuyển, rồi cả trăm, cả ngàn con sâu róm lông tua tủa màu vàng đầy dịch độc rớt xuống như bần rụng. Chúng bò rất nhanh tiến đến chỗ chúng tôi, may mà lúc đó vừa đốt đuốc lên kịp, chia cho mỗi người một cây xua đuổi làm chậm bước tiến của bọn sâu quỷ dị này.

Hết cửa chết này đến cửa chết khác liên tục ập đến, bọn chúng tôi chưa kịp nghỉ chân đã phải chạy tiếp. Lúc này, ánh sáng màu đỏ vẫn chớp trên cao, dẫn đường cho cả bọn chạy một hơi. Mỗi nơi vừa chạy qua, sâu rớt xuống tạo nên những âm thanh “bịch bịch” rợn người, có vài lần tưởng chừng sẽ bị nó rớt trúng người nhưng đều thoát chết trong gang tấc. Khu rừng lúc này cũng nhờ có ánh sáng từ mấy sợi dây quái dị kia mà hiện rõ dần, cảm giác dễ chạy hơn tuy phải liên tục né những sợi dây phát sáng mà theo lời Tùng là có độc, những ngọn đuốc trên tay huơ qua lại không ngừng để cản lũ sâu quái vật. 

Sau lưng chúng tôi, tiếng “sệt sệt” tạo thành do lũ sâu di chuyển càng lúc càng lớn, tưởng chừng như có cả ngàn con đang bò theo sát nút. Cắm đầu chạy một lúc cũng thoát khỏi cánh rừng mọc loại cây kỳ quái đó. Chúng tôi tiến đến chỗ trông giống với quảng trường của toà thành, xung quanh rộng rãi, cao thoáng hơn rất nhiều, bốn phía có những cửa động rất to dẫn đi đâu không biết. Lúc này, âm thanh của lũ sâu sau lưng nhỏ lại dần. Tôi quay ra sau nhìn thì thấy chúng dừng ở mép rừng, không dám tiến lên, chần chừ như sợ sệt lắm. Có vẻ mọi người cũng thấy chuyện đó. Nhận thấy khoảng cách đủ xa và an toàn, chúng tôi dừng lại thở lấy hơi. 

Thuỳ vừa thở vừa nói: 

Lúc trước thầy em có nói về loài sâu đóm cổ đại, tiết ra chất như nước bọt, kết tinh lại như silicon, phát sáng dẫn dụ con mồi, hễ chạm vào sợi dây sẽ bị độc ngấm qua da, gây tê liệt, lúc này lũ sâu từ trên lao xuống hút dịch não. Hồi nãy mình gặp chắc là nó…

Cũng may, nếu không thì sau Tùng, có thể tôi cũng vì mê hoặc vẻ đẹp của nó mà chạm vào, lũ sâu bị bỏ đói quanh năm, ăn cho bằng sạch. Anh Hùng rọi đuốc xung quanh, vẫn chỉ là những phế tích và tượng chim thần, tuyệt nhiên không thấy dấu vết gì của những người từng sống ở đây, kể cả một mảnh xương. Đuốc lia một hồi thì phát hiện một bệ chữ nhật bằng đá, cao hơn mặt đất chừng một mét, rộng chừng năm sáu mét, dài thì gấp đôi, trông rất giống với sân khấu biểu diễn cải lương ở những quảng trường lớn. Bệ lát đá tảng, vẫn còn khá nguyên vẹn hình dáng, phía sau nó có một cái cửa động rộng rãi sâu hun hút, bên ngoài có một số dây leo kỳ quặc. 

Anh Hùng kêu Thuỳ lại, bảo: 

– Bạn em có ai mang đôi giày màu nâu không?

Thuỳ vội chạy đến, vẻ mặt đầy ngạc nhiên và lo lắng khi nghe anh Hùng hỏi câu đó. Anh giơ đuốc ra phía trước, trong vầng sáng lập loè hiện ra đôi giày màu nâu, một cái quần jean rách rưới và một đống bầy nhầy màu đỏ ối như máu. Thuỳ kêu lên, trong tiếng nấc, cô bảo số đồ này chính xác là của Dũng và Châu, xong thì cô gục mặt vào vai của Tú Linh. Chế đẹp thấy vậy liền ôm cô chặt hơn. Gã Tùng đứng gục mặt, không nói không rằng, tôi nghe tiếng gã thút thít.

Thuỳ nức nở nói: 

– Sống thấy người, chết thấy xác, em vẫn phải tìm cho ra tung tích của bạn em!

Thấy dấu vết nằm gần cửa động, cô định vào đó xem thử nhưng anh Hùng cản lại, anh nói đầy lo ngại: 

– Dấu vết kéo lê, ngắt quãng, đi qua bọn bạch tuộc, đám nấm với lũ sâu như chơi, anh đoán chỉ có loài có cánh, to mới đủ sức tha được hai người họ. Em nghĩ cái hang này có phải là ổ của nó không, liều làm gì vậy? 

Tùng quay sang hỏi: 

Anh đoán là con gì? Dơi…. dơi… khổng lồ hay sao?

Sinh vừa nhấp xong ngụm rượu, khà ra, nói: 

– Ông anh to đầu mà chậm hiểu quá. Ở đằng kia có cái ổ sâu khổng lồ, chỗ nào có sâu thì có con gì có cánh?

Tôi chỉ kịp nghĩ thoáng trong đầu: là bướm, tức thì, từ trong động vang lên những tiếng phành phạch khiến gió thổi dữ dội, lạnh ngắt. Dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đuốc, trong cửa động tối om xuất hiện một khuôn mặt người khổng lồ, hai hốc mắt nó đen ngòm, miệng há to tới vành tai, phía sau gáy thấp thoáng vật gì đó bay phấp phới trong như lá cờ màu đỏ thẫm. Rồi bên trái và bên phải nó, lần lượt xuất hiện thêm nhiều khuôn mặt y hệt, chúng mở toác mồm quay sang hét vào nhau, âm thanh như lợn bị chọc tiết. Đoạn gồng cả cơ thể, những lá cờ bung rộng ra thành đôi cánh, chúng bay về phía bọn tôi với tốc độ kinh hồn, miệng vẫn không ngừng la lên reng réc.

Rốt cuộc mọi người đã tìm thấy tung tích hai người bạn của Thùy và Tùng, đáng tiếc chỉ còn lại đôi giày, chiếc quần jeans, và một bãi máu. Bọn Hùng Bonsai sắp phải đối phó với loài quái vật nào? Mời các bạn theo dõi kỳ sau.

Nếu yêu thích các câu chuyện tâm linh và kỳ bí, mời bạn tham gia Xóm Sợ Ma.

Chia sẻ câu chuyện này

Minh họa : Minh Thảo Võ

Thiết kế : Trần Văn Hậu

Share