Gặp lại người thương

Tác giả: Sir Colchian
Cập nhật: 1769072952000
Mới nhất:
Đọc ngay

Giới thiệu sách

image.png

Tiếng động mà đoàn người nghe thấy là âm thanh lạc thú của một cặp nam nữ. Vừa mới nghe lọt tai, Thịnh - anh chàng thổi sáo - lập tức tách đoàn, xăm xăm tìm đến chỗ âm thanh phát ra. Đoàn người phía sau toan lên tiếng can ngăn thì Học - người từng khóc lóc kể lể chuyện thất tình của bản thân ở dưới đền Hạ - cũng lật đật bước theo Thịnh. Loan vốn ưa khám phá nên cũng ton ton chạy theo. Nhi, Kiên, Thăng biết tính Loan nên không ngăn cản. Cứ thế, rất nhiều thành viên nữa cũng tạm hoãn việc tiến lên về phía trước để thỏa mãn trí tò mò.

“Mày nhìn gì tao?” Nghĩa chau mày hỏi khi thấy Kiên đang nhìn mình chòng chọc như đang chờ đợi điều gì đó.

“Không hứng thú với chuyện đấy à?” Kiên trả lời. Anh chàng vừa nói vừa nhìn qua những người ở lại. Ngoài Nghĩa cùng bốn, năm người trông có vẻ trưởng thành nữa, nhóm ở lại chỉ còn toàn những thành viên đang tuổi đi học.

“Xời,” Nghĩa đáp với gương mặt vênh váo, “chỉ có những đứa đầu óc nông cạn mới hứng thú với trò đấy thôi.”

Kiên nghe thấy thế chỉ cười nhạt và không nói gì.

“Sao?” Nghĩa nói với Kiên bằng giọng thách thức. “Mày nghĩ gì về tao thì biến ra cho tao xem nào!”

“Cũng không có gì đặc biệt.” Kiên đáp. “Anh kể ra cũng tỉnh táo đấy. Nhưng chỉ có bấy nhiêu thì cũng không đặc biệt lắm so với những người ở đây.”

Nghĩa đảo mắt qua nhìn mọi người rồi khẽ thở dài. Sau đó, anh chàng quay về phía Kiên và cằn nhằn.

“Nếu có năng lực của mày, tao sẽ biến mày thành cháu tao. Hai đứa giống y sì nhau cái khoản khó chiều.”

Không phải ai cũng có người tán gẫu giống hai anh chàng. Một người trong nhóm lớn tuổi mất kiên nhẫn lên tiếng. “Đã bảo tập trung vào chuyện đi lại rồi mà. Giờ đi tiếp hay là chờ đây?”

“Nên chờ.” Kiên đáp. “Nếu quay lại mà không thấy chúng ta, nhóm kia có thể sẽ bị lạc. Tốc độ là quan trọng, nhưng việc bảo toàn quân số còn quan trọng hơn. Với lại, chúng ta cũng đi được một chặng khá dài rồi, giờ nghỉ chân một chút cũng không sao.”

“Mất thì giờ quá!” Nghĩa than thở. Dẫu vậy, anh chàng lại là người đầu tiên kiếm một bãi cỏ thật êm mà ngồi phịch xuống.

Nhóm người hiếu kỳ cứ thế luồn cây, lách bụi mà đi miết. Đến khi ánh đuốc của những người ở lại chỉ bé bằng ánh sáng đom đóm, thứ bọn họ đang kiếm tìm mới hiển hiện rõ ràng.

Thứ phát ra những âm thanh không mấy trong sáng kia khiến cho những người tìm đến nhìn như muốn lồi hai mắt. Dưới ánh sáng của những bó đuốc hoa tề tựu đông đảo, thân thể lõa lồ của một người đàn ông và một người phụ nữ hiện ra rõ ràng đến từng sợi lông. Người đàn ông thì cao to, vạm vỡ, cơ bắp trên người múi nào múi nấy săn bóng, chắc nịch, trông không khác gì một vận động viên thể hình. Còn người phụ nữ thì da dẻ láng mịn, đường nét cơ thể quyến rũ, nóng bỏng không kém gì hoa hậu bãi biển. Mặc dù sở hữu cơ thể đẹp hết chỗ chê, hai con người này lại có nước da xanh nõn như chồi non, trong khi lông và tóc thì xanh rì như bông cải. Người đàn ông đang bế thốc người phụ nữ lên bằng đôi tay rắn chắc. Đôi chân ngọc ngà của ả vòng qua thắt lưng của hắn. Thân thể hai người dính liền lấy nhau, mập mờ dưới ánh đuốc.[1] 

Đuốc hoa sáng chưng cùng sự có mặt của một đám đông lố nhố cũng chẳng hề khiến cặp đôi kia tỏ ra e thẹn. Nhóm người hiếu kỳ nhất loạt trố mắt nhìn, người nào người nấy nuốt nước miếng ừng ực. Mấy giờ, mấy phút trôi qua cũng chẳng ai buồn để ý. Chỉ đến khi hai người da xanh cùng ngửa cổ lên trời, đồng thanh hét vang như gà gáy sáng, những cặp mắt đang giương tròn xoe mới bắt đầu chớp chớp. Hai cơ thể xanh nõn buông nhau ra, sau đó cùng biến thành hai cây ráy[1] cao ngang đầu người, mọc kế bên nhau. Vãn tuồng, các vong nhân lấm lét nhìn nhau rồi cùng quay gót, đi ngược về phía con đường cũ. Không ít thì nhiều, người nào cũng có đôi lần vừa đi vừa ngoái lại, lòng băn khoăn không biết hai cây ráy kỳ lạ kia sẽ tiếp tục đứng yên hay làm gì đó khác.

“Thịnh, Thịnh ơi!”

Một giọng nói ngọt ngào, trong trẻo từ trên cao vọng xuống. Đoàn người khựng lại, giơ cao đuốc hoa, ngửa mặt lên nhìn. Riêng anh chàng thổi sáo thì run rẩy bật lên một tiếng. “Mai!”

Từ những tán lá trên cao, một bóng người chầm chậm hạ xuống. Đó là một cô gái có thân hình tròn trịa, phốp pháp, chân mặc quần tất màu đen, mình bận chiếc váy hai dây bó sát, có những sọc ngang lớn, màu trắng và tím đan xen nhau từ trên xuống dưới. Gấu và hai dây váy của cô gái được gắn kim tuyến sáng lấp lánh. Trên mái tóc ngắn bo tròn xung quanh gương mặt bầu bĩnh, mọc lên hai cọng râu dài, uốn cong, được bao phủ bởi những hạt sáng li ti giống thứ bụi vàng bám trên tay nhân vật của Thăng. Sau lưng cô gái là những đường nét mờ ảo của một cặp cánh đang vỗ lia lịa. Khi xuống gần đến mặt đất, cô gái lượn quanh anh chàng thổi sáo một vòng, đôi môi hình trái tim nở một nụ cười nhoẻn miệng, rồi mới đáp hẳn xuống.

“Mai… Sao lại…” Thịnh xúc động đến nỗi ngôn từ mắc nghẹn nơi cổ họng.”Tại sao… Mai… lại ở đây?”

Cao hơn chàng trai thổi sáo một cái đầu, cô gái ong dịu dàng cúi xuống, cặp mắt đen láy nhìn đắm đuối, và giọng nói mềm mại cất lên.

“Mai rất nhớ Thịnh.”

Thịnh, cũng như tất cả những người ở đó, đều ý thức được nơi mà họ đang hiện diện là nơi nào, và bản thân đã làm gì để bị đưa tới.

“Vô lý. Không thể thế được.” Thịnh kêu lên. “Mai đã chấp nhận làm vợ mới của giám đốc nhà hát rồi còn gì? Cuộc sống đầy đủ, an nhàn mà Mai hằng mơ ước giờ đã thuộc về Mai. Sao Mai có thể đến đây, hay là có thể… nhớ đến tôi được?”

“Mai đã quá ngây thơ.” Cô gái trong bộ đồ ong thủ thỉ. “Anh ấy bao bọc Mai, cho Mai mọi thứ nhưng không bao giờ để Mai lên sân khấu nữa. Vai diễn Chị Ong…” Cô gái ngừng lại một chút để dằn xuống một tiếng nghẹn ngào. “… từ đó trở đi cũng hoàn toàn thuộc về người khác.”

“Lão già khốn kiếp!” Thịnh rít lên. “Tại sao người xuống đây không phải là lão mà lại là chúng ta chứ?”

Mai dịu dàng dùng bàn tay mũm mĩm vuốt ve gương mặt gầy nhẳng của Thịnh và thì thào:

“Thôi, đừng nhắc lại chuyện đó nữa. Hãy nói về chuyện của chúng ta đi.”

“Chuyện của chúng ta?” Thịnh nhìn Mai đắm đuối và thắc mắc.

Cô gái không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên gạt dây váy xuống. Ngay lập tức, anh chàng thổi sáo như kẻ mất trí, vồ ập lấy người đối diện, để cho mặt mũi thỏa thuê vùi trong hương sắc.

“Ô kìa.” Học thốt lên khi Thịnh và Mai say sưa âu yếm. “Nể mặt những người xung quanh một tí đi chứ.”

Học vừa dứt lời, cô gái người ong lại vỗ cánh. Thịnh và Mai cùng bay lên, sau đó một mạch phi vào màn đêm ở hướng ngược lại với hướng về đường cũ.

“Học.” Một giọng nữ vừa to vừa rõ vang lên.

Chàng trai lụy tình cao to, bặm trợn nghe thấy thì giật bắn cả mình, bàn tay lóng ngóng đánh rơi đuốc hoa xuống đất. Từ trong bóng đêm, nơi mà Thịnh và tình nhân vừa bay vào, một cô gái tóc buộc đuôi gà, vóc dáng thấp lùn nhưng đầy đặn, săn chắc, trên người bận bộ đồ thể thao bó sát, xăm xăm bước ra.

“Ng… Ng… Ngọc…” Học hé môi lên tiếng, hai hàm răng mất một lúc lâu mới khép lại được.

Cô gái sầm sập bước đến. Cùng lúc ấy, anh chàng to lớn cũng quýnh quáng bước lùi. Trong điệu bộ dứt khoát không gì lay chuyển được, Ngọc chẳng mấy chốc đã kịp sấn tới, chộp lấy cổ áo của Học.

“Cậu đã cướp đi hạnh phúc của tôi.” Cô gái rít lên.

Học chưa kịp phản ứng gì, đã bị cô ta xềnh xệch lôi đi.

“Khoan, khoan đã!” Anh chàng rối rít kêu lên, song vẫn để mặc cho thân hình cường tráng của mình bị lôi tuột đi. “Sao Ngọc lại ở đây? Chỉ có người tự vẫn mới đến đây thôi mà. Chẳng lẽ Ngọc cũng…”

“Im đi!” Cô gái tên Ngọc gằn giọng. “Tôi không muốn cậu nói. Tôi chỉ cần cậu làm.”

“Làm gì?” Học lo lắng hỏi.

“Còn làm gì nữa.” Ngọc trả lời. “Cậu lấy của tôi hạnh phúc này thì phải trả lại bằng hạnh phúc khác.”

Cuối cùng, Học bị cô gái kéo mất hút vào trong bóng tối.

Những biến sự lạ lùng xảy đến dồn dập khiến cho người nào người nấy đều chết trân tại chỗ. Sẵn tính tò mò, Loan định bước lên không khí xem những người này định đi đâu. Bất thình lình, cô nghe có tiếng gọi. “Loan!”

Loan không còn tin vào mắt mình nữa. Trước mắt cô, đứng sừng sững tại nơi mà ánh sáng đuốc hoa có thể soi rõ, chính là Trí, người đàn ông mà cô xem là tình yêu đích thực, cũng là người đã nhẫn tâm nghiền nát trái tim cô. Loan định quay đầu bỏ đi. Song, một cái ôm đã kịp choàng tới, giữ cô ở lại.

“Đừng, em đừng đi!” Trí nói với giọng khẩn khoản.

“Buông tôi ra!” Loan lạnh lùng đáp, đồng thời vùng vẫy một cách gượng gạo.

“Không.” Trí quả quyết. “Anh không buông đâu.”

Loan ngừng chống trả. Nhưng giọng cô vẫn lạnh như băng. “Sao anh lại đến đây? Gia đình anh, sự nghiệp của anh, hạnh phúc mới của anh cũng không giữ nổi anh à?”

Thấy Loan không cự lại nữa, Trí cũng nới lỏng vòng tay. Anh ta bước vòng tới bên cạnh Loan rồi bắt đầu kể lể. Diệp, cô gái mà Trí chấp nhận bỏ vợ để đi theo, chỉ mang lại hạnh phúc cho anh ta trong một thời gian ngắn. Không lâu sau đó, cô ta ngày càng tỏ ra bản thân là người giỏi giang hơn, hiểu biết hơn, thức thời hơn. Mọi ngôi nhà, mọi bản hợp đồng mà Trí khó khăn lắm mới kiếm được đều bị cô ta chê bai thậm tệ. Đỉnh điểm là khi Trí lên kế hoạch mua một ngôi nhà tặng bố mẹ vợ, Diệp cũng chẳng hề nể nang một chút lòng thành mà tuôn ra những lời lẽ xúc phạm đến thể diện của một người đàn ông. Trí và Diệp cãi nhau một trận nảy lửa rồi ly thân. Rồi Trí thấy nhớ Loan và muốn quay lại. Biết tin Loan đã quyên sinh, Trí vô cùng buồn bã và tuyệt vọng. Công việc làm ăn vì thế mà cũng xuống dốc dần dần rồi đi vào bế tắc. Cha mẹ Trí chẳng hề thấu hiểu cho con, ngày qua ngày chỉ biết trách móc đứa con trai trong một thời gian ngắn mà hai lần bỏ vợ, làm hỏng sự nghiệp đang trên đà thăng tiến, rốt cục vẫn là đứa yếu kém nhất trong những đứa con mà ông bà sinh ra. Khổ đau không tìm được lối thoát, Trí cuối cùng đã quyết định từ bỏ mọi thứ.

Nghe xong, Loan không cầm được lòng, để nước mắt cứ thế trào ra.

“Sao lại đến nông nỗi này cơ chứ?” Cô nàng nói giữa những tiếng nghẹn ngào.

“Loan.” Trí nói với vẻ tha thiết. “Xin em, cho anh thêm một cơ hội nữa nhé!”

Loan im lặng một lúc rồi gật đầu. Trí vội vã ôm chầm lấy người anh từng phụ bạc và khóc rưng rức. Hai vợ chồng sướt mướt một hồi, rồi cùng lau nước mắt cho nhau. Xong đâu đấy, Trí nắm tay Loan và bảo. “Đi! Anh biết một chỗ tuyệt hay để hâm nóng tình cảm.”

Loan mỉm cười rạng rỡ rồi hai người sánh bước bên nhau. Nơi cả hai đang tiến đến cũng chính là nơi mà Thịnh và Học cùng tình nhân vừa tiến vào.


[1] Cây ráy: là một loại thực vật thân cỏ, mọc hoang ở những nơi ẩm ướt, có củ rễ phình to. 


 [1]Đôi chân ngọc ngà của ả ta vòng qua thắt lưng hẳn. Thân thể hai người dính liền lấy nhau, mập mờ dưới ánh đuốc.

Tác giả Sir Colchian
Minh họa Thanh Nhi
Thiết kế và dàn trang TRẦN VĂN HẬU  

image.png
0%
Vietales logo

© Vietales 2023. All Rights Reserved

Công ty TNHH truyền thông và giải trí VIE-X

MSDN: ​ 0317508603

Địa chỉ: Căn K4, Nhà số 9, Đường D13, Khu Valora Fuji, Phường Phước Long B