Giới thiệu sách
Khi em quý mến chị, tình cảm thật tâm và bản năng đó luôn thôi thúc em vuốt mái tóc xõa dài của chị. Dường như chỉ có thế mới giải bày được tình cảm yếu mềm và dịu dàng trong em.
Ngẫm lại, dường như những rung động thẳm sâu trong lòng em, đều phảng phất đâu đó bóng hình những mái tóc người thương. Mái tóc bạc trắng của bà, tóc mẹ búi sau đầu, tóc cha thêm sợi bạc. Người con gái thuở xuân thì, tình cảm nồng nàn, nuôi một mái tóc xanh xanh tuổi trăng tròn, thẹn e hoa cài mái tóc.
Riêng gì em, với nhiều người con Việt, mái tóc là lời thơ khúc nhạc và giai thoại truyền kỳ, trói buộc duyên nợ và vận mệnh suốt kiếp người. Ấy, mái tóc em xanh khoảng trời con gái; mái tóc em như nhung huyền; mái tóc em như ngọn lửa mùa đông; mái tóc em đây hay là mây là suối. Ấy, tóc mây sợi vắn sợi dài, lấy nhau chẳng đặng thương hoài ngàn năm…